PHẢI CHĂNG, ĐÓ LÀ ĐIỀU CÒN LẠI CỦA CỰU TRUNG ÚY AN NINH PAUL NGUYỄN HOÀNG ĐỨC?

Với tư cách là nhân vật chính trong một đoạn tự truyện về chính mình viết ra với mục đích: “Tôi viết bài này để chia sẻ và hiệp thông cùng cảm ơn Cố Hồng y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận trong niềm hân hoan còn tươi dấu cuộc khai sinh lần hai, khi sinh làm con Thiên Chúa trong nước rửa tội và thần khí thiêng liêng, đúng dịp lễ Phục sinh, thứ bảy, ngày 19 tháng 4, năm 2003”. Nhà văn Paul Nguyễn Hoàng Đức được nhiều trang tin Công giáo giới thiệu như sau: “Nhà văn PhaoLô Nguyễn Hoàng Đức, một chứng nhân sống động của Chúa, của Chân phước F.X Nguyễn Văn Thuận. Ông từng là trung úy an ninh, công tác tại cục “chống phản động” A16 thuộc Bộ Nội Vụ, phụ trách vấn đề tôn giáo”.
Nguyễn Hoàng Đức

Giải thích về căn nguyên khiến nhà văn này từ bỏ nghề Công an để làm tự do, các trang tin này cũng cho biết: “Năm 1987, ông có dịp gặp ĐHY F.X Nguyễn Văn Thuận lúc đang bị giam cầm để học tiếng Pháp. Sau gần hai năm học cùng ngài, ông được khai sáng Đức Tin Thiên Chúa. Một thời gian sau khi ĐHY được trả tự do sau 13 năm giam giữ bất công, ông Đức cũng từ bỏ ngành công an và chính thức trở thành con cái Chúa vào dịp lễ phục sinh 2003.

Tôi được ông gửi tặng bản photo viết tay này trong lần gặp ở Hà Nội vào tháng ba vừa rồi. Câu chuyện này đã giúp tôi gia tăng thêm Đức Tin cả về lý trí lẫn linh hồn. Một câu chuyện tuyệt vời, sống động mà tôi muốn đánh máy lại để chia sẻ cùng các bạn, những người yêu mến Chúa như một món quà tặng gửi các bạn trong tuần Thánh và những ngày Phục Sinh sắp tới”.

Mặc dù đám bạn cùng trang lứa với ông đều đánh giá đấy là một sự hèn nhát về ý chí và bạc nhược về tâm hồn khi bị một người khác hạ gục dễ dàng.

Năm tháng qua đi, kể từ thời điểm bỏ ngành Công an để nhập đạo Công giáo, Paul Nguyễn Hoàng Đức đã sống nhờ vào nghiệp viết lách. Và với một người viết văn chuyên nghiệp, thức thời sống với nghề đã khó, với một kẻ rẽ ngang như ông lại càng khó! Đó là chưa nói tới việc, văn của Đức rất kén khách! Và không hiểu vì điều này không, gã nhà văn triết lý này lại nối gót những kẻ chống đối chuyên nghiệp khác bằng ngòi bút mà nhiều người đã cho là vì tiền!

Và có lẽ với những ai đã tiếp cận Fb hoặc những bài viết trước đó của Đức thì sẽ hiểu rõ hơn cách gã sắm vai nhà dân chủ. Ở đây xin miễn được nói ra bởi đó là câu chuyện dài, và không dễ gì nói ra bằng một vài dòng, thậm chí là trong cả bài này!

Có điều, người như tôi đây có lúc đã mất niềm tin vào Đức, không thấy ở gã có điều gì đó đáng để trân trọng, nâng niu. Nhưng bài viết ngắn sau đây “BÀN VỀ CÔ NGƯỜI MẪU GẦY” khiến tôi phải suy nghĩ. Và tôi cho đó là điều còn sót lại, rơi lại từ cựu Trung uý an ninh Nguyễn Hoàng Đức.

Tôi cũng cho đây là một ý kiến hay xung quanh sự việc đang thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận.

Toàn văn bài của Paul Nguyễn Hoàng Đức:

“Cộng đồng mạng rộ lên việc ném đá “cô người mẫu” gầy khẳng khiu. Đây là việc xúc phạm đến một con người, một nhân vị, một phái yếu, một nghề nghiệp có rất nhiều phụ nữ tham gia, vì thế tôi xin bàn cùng các vị đôi lời.

Theo tôi đó là việc làm nhẫn tâm và thiếu chuyên môn.

Tôi xin chứng minh:

Rất nhiều người đưa ra ý tưởng đại loại là: “gầy như cá mắm, khẳng kiu, thiếu phồn thực như vậy, sao lại coi là đẹp?!” Tóm lại hầu hết dựa trên tiêu chí có da thịt, mầu mỡ, phồn thực.

Đây là một ý kiến bàn về cửa hàng ăn thì được, nhưng không bàn về mỹ học được!

Chúng ta biết: có nhiều cô người mẫu ở Braxin, lăn quay ra ngất hay tử vong vì đã nhịn đói để cho quá gầy. Liệu họ có biết phồn thực thì mới đẹp không? Phụ nữ với bản năng giới, họ nhận biết cái đó đầu tiên và thường trực.

Nhưng thi hoa hậu là thi cái gì? Tất nhiên cái đẹp là trên hết. Nhưng còn một đièu mạnh mẽ khác: người ta cần vươn đến những kỷ lục cục bộ, như ngực to nhất, mông đẹp nhất, và gầy nhất… Khi con người nhận biết sở trưởng của mình thì đó là một sức mạnh, vì người ta đã sống bằng trí tuệ.

Trong trường hợp của cô gái gầy, cô đã nhận ra cái gì mình yếu, và phát huy hay cố gắng theo hướng cục bộ nào đó, nghĩa là cô muốn hy sinh mình cho kỷ lục!

Gái trẻ bao giờ cũng đẹp nhất, nhưng trên thế giới có nhiều bức ảnh các bà già đã đánh gục gái trẻ. Tại sao? Vì bà già ít tiêu chí dục vọng hơn, nên đã giầu mỹ học hơn. Nói cách khác, bà già là thách thức về vẻ đẹp phồn thực và khêu gợi, vì thế mà bà già phải vượt qua thách thức nhiều hơn để trở nên đẹp.

Thời gian gần đây, thế giới chú ý nhiều đến tranh nude của họa sĩ Freud, nhiều tranh của ông có vẻ “xú cảm” như bà già béo phục phịch, thịt cùng hai bầu vú già chảy xệ như hai quả mướp … Tại sao tranh đó lại đẹp? Ít nhất nó hiếm và lạ, mà nghệ thuật rất cần tiêu chí hiếm và lạ.

Trong ngôn ngữ luôn có động từ ngoại lệ bất qui tắc. Vậy thì tại sao trong nghệ thuật thị giác lại không có?!

Chúng ta cần xem lại khả năng của mình. Chúng ta sống bản năng ít học lâu rồi, lại tí tởn mua bằng cấp để cải thiện cho tinh thần… cái gì cũng nhảy vào bàn theo lối bản năng phồn thực: nhạc cổ điển cũng nhảy vào bình bằng độ lè tè của mình, nào tôi không thích vì nó không đại chúng, rồi triết học cũng nhảy đại vào bình nào là nó trừu tượng mà không “sắc sắc-không không”, văn học đọc thấy chỗ hưởng thụ rình người khác tắm là rên rỉ “hay quá!”… Đầu ghế thì nhiểu lắm, nhưng ngai vua thì ít.

Người có văn hóa thì nên cư xử “Cái gì của Chúa đem trả cho Chúa, cái gì của Sê-da đem trả Sê-da”, đừng đem cái tầm giá áo túi cơm cài gì cũng nhảy đại vào bàn, trong khi chẳng hiểu mô tê gì cả.

Xã hội muốn giầu mạnh thì mọi việc phải có chuyên gia, chứ không nên thích đủ thứ, biết tuốt và làm tất. Ngô Bảo Châu cũng ào ào ném đá vì ông là “con trâu làm toán”, đó là một lối nói ngọng của đám hạ đẳng. Giờ đến cô người mẫu yếu ớt cũng ào ào nhảy vào ném đá đòi hỏi da thịt đâu? Giờ nếu người ta mở cuộc thi hóa thạch, chắc các vị cũng nhảy vào hỏi “đấy là thịt chó hay thịt dê?”

Tôi nghĩ, người có văn hóa và nhân ái hãy suy nghĩ trước việc mình làm. Biết thì thưa thốt chứ đừng lúc nào cũng giở thứ Hắc Toan Phong Lý Quỳ ra, đòi vung đao chém người cho đỡ buồn tay chân?!”.

 (Nguồn: http://www.molang0205.com/2017/09/phai-chang-o-la-ieu-con-lai-cua-cuu.html)
PHẢI CHĂNG, ĐÓ LÀ ĐIỀU CÒN LẠI CỦA CỰU TRUNG ÚY AN NINH PAUL NGUYỄN HOÀNG ĐỨC? PHẢI CHĂNG, ĐÓ LÀ ĐIỀU CÒN LẠI CỦA CỰU TRUNG ÚY AN NINH PAUL NGUYỄN HOÀNG ĐỨC? Reviewed by Diệp Hoa on 14:17 Rating: 5

Không có nhận xét nào:

Liên hệ gửi bài đăng: xuandao0913@gmail.com. Được tạo bởi Blogger.